Can benh am anh xa hoi cua nguoi tre Trung

Căn bệnh ‘ám ảnh xã hội’ của người trẻ Trung Quốc

Trung QuốcNhiều thanh thiếu niên ngại họp mặt, giao tiếp với người xung quanh, dành nhiều thời gian trò chuyện online vì chứng bệnh “ám ảnh xã hội”.

Những tuần gần đây, mạng xã hội Trung Quốc lan truyền câu hỏi: “Nếu bạn sắp bị một con hổ cắn, bạn sẽ kêu cứu chứ?”. Câu giải đáp phổ biến nhất của người dùng là: “Không. Tôi có thể chết, nhưng sẽ không nhờ trợ giúp vì sẽ phải mở lời chào với ai đó”.

Đây là cách biểu đạt phóng đại và cực đoan của tình trạng “ám ảnh xã hội”, còn gọi là shekong trong tiếng Trung Quốc. Thuật ngữ trở nên thông dụng trong thời gian gần đây, mô tả những người trẻ sợ giao tiếp xã hội trong thế giới thực. Các chủ đề liên quan đến shekong được bàn luận sôi nổi trên ứng dụng Weibo và Zhihu.

Khoảng 80% sinh viên đại học tại Trung Quốc cho biết họ có các triệu chứng sợ hãi xã hội hoặc rối loạn lo lắng thể nhẹ, theo một cuộc khảo sát trên 4.800 tự nguyện viên của tờ Nhật báo Thanh niên Trung Quốc vào tháng 11 năm ngoái. Khoảng 7% có thể hiện nghiêm trọng hơn.

Nghiên cứu y khoa do các chuyên gia Mỹ và Canada thực hành, công bố trên tạp chí PLOS One vào năm 2020 cũng cho thấy tỷ lệ mắc các chứng lo lắng ở thanh niên tại 7 quốc gia, trong đó có Trung Quốc, đang tăng lên. Tại Trung Quốc, 32% người từ 16 đến 29 tuổi đạt đến ngưỡng ám ảnh xã hội.

Huang Jing, nhà tâm lý học làm việc tại Hàng Châu, cho biết mạng xã hội trở nên phổ biến, kết nối internet được cải thiện là lý do khiến nỗi ám ảnh tâm lý gia tăng.

“Tình trạng dễ thấy ở thanh thiếu niên ngày nay, những đứa ở độ tuổi tò mò và thích khám phá, là họ thường từ chối ra khỏi nhà hoặc gặp gỡ, giao tiếp với bất kỳ ai”, Jing nói.

Bà cho rằng đây là vấn đề toàn cầu, khi mạng xã hội cai trị cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, liên quan của nó với Trung Quốc lớn hơn so với những nơi khác trên thế giới, đặc biệt là ở thanh thiếu niên.

“Họ quá phụ thuộc vào giao tiếp online”, bà nói.

Li Li, một cô gái 17 tuổi ở Thượng Hải, cho biết cô luôn ở nhà vào thứ 7 và Chủ nhật sau một tuần học ở trường.

“Tôi có thể nói rất nhiều trên mạng. Nhưng khi gặp mọi đứa ở ngoài, tôi trở nên ngại ngùng, không biết phải nói gì. Có lẽ giao tiếp trên mạng an toàn hơn. chí ít bạn không cần đối diện với họ”, Li Li nói.

Thanh thiếu niên Trung Quốc ngại giao tiếp do chứng ám ảnh xã hội. Ảnh: Handout

Thanh thiếu niên Trung Quốc ngại giao tiếp do chứng ám ảnh xã hội. Ảnh: Handout

Lý do khác dẫn đến ám ảnh xã hội là nhiều thanh thiếu niên Trung Quốc sinh ra trong thời kỳ chính sách một con. Họ lớn lên một mình, được ông bà, ba má bảo vệ quá mức, theo Ji Longmei, theo chuyên gia tham vấn tâm lý cấp cao tại Trung tâm tham vấn sức khỏe tâm thần Thượng Hải.

“Một mặt, họ không có anh chị để chơi cùng. Mặt khác, các em phải đối mặt với nhiều kỳ vọng từ gia đình về thành tích học tập, trong bối cảnh cạnh tranh giáo dục khốc liệt. Do đó, các em sẽ dành phần lớn thời gian ở nhà để tự học”, bà nói.

Bà kể về một khách hàng có con trai là tiến sĩ, song anh chẳng thể làm việc hoặc hò hẹn với phụ nữ vì chứng sợ xã hội. Anh chẳng thể làm gì khác ngoài việc học.

“Bà ấy phải lo cho con mình mọi thứ, từ việc buộc dây giày”, Ji kể lại.

Dù vậy, bà cho rằng nhiều người trẻ Trung Quốc đang lạm dụng thuật ngữ ám ảnh xã hội. Theo bà, không phải tất cả những người tự cho rằng mình mắc chứng ám ảnh xã hội thực sự gặp vấn đề này. Họ thỉnh thoảng sử dụng nó như một cái cớ để từ chối tham gia sự kiện nhất thiết, gặp gỡ gia đình và họ hàng.

Ji cho rằng người trẻ Trung Quốc đang ở giai đoạn nhận thức rõ ràng về sức khỏe tâm thần.

“Một hoặc hai thập kỷ trước, không ai bị trầm cảm dám công khai thừa nhận việc này, vì họ thấy đây là điều đáng xấu hổ. Ngày nay, nó được chấp thuận rộng rãi, không ai e ngại về nó nữa”, bà nói.

Thục Linh (Theo SCMP)

Click: Xem thêm

Trả lời