Nay anh em ve lai thu do roi

Này anh, em về lại thủ đô rồi

Này anh, em về lại thủ đô rồi. Lời hẹn của chúng ta hồi trước liệu có còn không? Nơi lưu giữ những kỷ niệm, liệu anh có còn nhớ?

Này anh, em về lại thủ đô rồi. Vẫn là đặc sản tắc đường vồn vã đón chào, tiếng xe cộ gầm gừ, tiếng rú còi inh ỏi, thỉnh thoảng xen lẫn vài ba tiếng chửi thề giữa cái nắng oi nồng chiều mấy tháng hè ẩm ương. Vừa đặt lưng xuống ghế là em muốn lao ngay qua chuyện trò với anh để than vãn. Rằng đoạn đường Nguyễn Trãi kia chẳng khi nào bớt tắc, rằng mẹ nhét nhiều đồ ăn cho em quá, chất đầy cả xe, làm em không với được cái chân phanh và suýt chút nữa đã tông phải người ta rồi.

Em muốn cầm Ishar đánh Liên quân, chờ anh chọn Zuka đi top

Em muốn cầm Ishar đánh Liên quân, chờ anh chọn Zuka đi top

Không chờ được mở máy ra, em lại nhớ. À, cơ mà, mình đâu còn chuyện trò nữa.

Kể từ lúc nào nhỉ? Kể từ lúc nào em ngại ngần không còn chủ động tìm anh tán dóc? Kể từ lúc nào những dòng tin nhắn cứ phải đợi thật lâu thật lâu mới được hồi đáp? Kể từ khi nào thì hai chấm xanh của chúng ta đã không còn bất kỳ mối liên hệ gì với nhau nữa vậy? Em cứ vô thức bấm vào khung đối thoại của anh, ảnh nền vẫn là poster bộ phim anh thích chính tay em đặt, lướt lại những tin nhắn đã từng tràn ngập tiếng cười của chúng ta và rồi lại lặng lẽ thoát ra ngoài.

Em có rất nhiều câu hỏi vì sao. Chúng mình quen nhau đã được một năm đâu. Người lớn hay vội vàng quen nhau thế ư? Rồi bỏ đi mau chóng như vậy? Chẳng lẽ cứ lớn lên là chúng ta mặc định phải buông lơi vài mối quan hệ bất kể dù đã từng vui vẻ và thân thiết đến thế nào?

Em vẫn chưa kịp tặng quà sinh nhật cho anh, chỉ gửi vội chú gấu bông như lời chào.

Em vẫn chưa kịp tặng quà sinh nhật cho anh, chỉ gửi vội chú gấu bông như lời chào.

Nếu vậy thì thú thực, em chẳng muốn lớn lên chút nào. 

Em muốn cầm Ishar đánh Liên quân, chờ anh chọn Zuka đi top, vậy là em có những 2 chú gấu béo bảo kê. Em muốn vào Sky để được anh cõng. Em nhớ khoảng thời gian mới rủ anh chơi, bé nhân vật trong game của anh không ngừng chạy vòng quanh, bay loạn xạ đụng này va kia trông hưng phấn vô cùng. Em muốn lại được một lần nữa tải Pikachu cùng anh thi xem ai lập kỷ lục nhanh nhất, và rồi sẽ thả chiếc sticker cười haha mỗi khi anh không còn tìm được cặp hình Pokemon nào nữa, game over.

Em nhớ, anh ạ.

Nhưng giờ ngôi sao của anh trên bầu trời Sky không còn sáng lên lần nào nữa. Anh giống như một vì sao chổi rực sáng trong đêm đen, chỉ ghé ngang qua trong khoảnh khắc rồi vội vã lụi tàn. Có phải em đã từng nói với anh, chắc em sẽ chẳng bỏ Sky được đâu, vì Sky mang lại cho em cảm giác yên bình và thư thái, đã cùng em đi qua những tháng ngày buồn chán tột cùng. Vậy mà giờ thì ngay cả ngôi sao của em cũng đã biến mất trên bầu trời của những người bạn khác rồi. Hạnh phúc quá lâu, người ta sẽ sợ hãi cô độc. Không phải vì anh đâu, là vì em bỗng có được một món quà tuyệt vời, mà chẳng may lại sảy tay đánh rơi đi mất.

Em vẫn chưa kịp tặng quà sinh nhật cho anh, chỉ gửi vội chú gấu bông như lời chào. Anh nói anh thích những món đồ tự làm, em đã lên ý tưởng sẵn về một cuốn sổ, mỗi ngày vẽ một bông hoa, ghi lại vài mẩu chuyện vui thu nhặt được. Cuốn sổ ấy giờ em cất mãi một góc, chẳng dám động vào hay ngó tới nữa.

Bao đêm cùng chơi Liên quân chúng ta đã từng hẹn nhau những gì nhỉ? Rằng khi nào gặp nhau em sẽ tặng anh một thùng kẹo socola ba viên. Rằng anh sẽ đưa em đi ăn đĩa lòng nướng ở quán anh thích. Rằng em ước đã có thể ở bên cạnh anh những lúc anh buồn, không làm gì cả, chỉ để cùng anh ngắm nhìn bóng ông mặt trời lặng lẽ rơi xuống bên kia mặt hồ, và tự nhủ với nhau rằng tất cả mọi thứ đều sẽ qua mau.

Nhiều thứ còn dang dở quá nhỉ anh? 

Em sẽ lưu giữ cẩn thận những ký ức về anh, về kỷ niệm giữa chúng mình. Những bản thu âm anh gửi sẽ bầu bạn với em sau này, anh hát hay lắm, mỗi lần nghe em đều không nhịn được rùng mình. Những list nhạc anh gửi, những bức tranh anh vẽ, em đều cẩn thận xếp vào một góc, thỉnh thoảng đem ra lau chùi để không quên lãng đi khoảng thời gian vui vẻ nhất em từng có.

Em mong anh vẫn ổn, chiếc bao tử sẽ thôi không kêu gào mỗi lúc trở trời, tiếng rầy la bên tai sẽ vơi bớt những oán trách. Anh sẽ thật nhẹ nhàng, thật tự do, thật vui vẻ, như cách anh cười vào lần đầu tiên em bắt gặp anh ở phía bên kia bàn phím.

Chào anh, anh nhé.



Click: Xem thêm

Trả lời